.JJ.
Friday, December 23, 2011
Đến cuối cùng, chúng ta đều sẽ quên mình đã từng yêu nhau như thế nào
.JJ.
Wednesday, December 7, 2011
Tội tình
Monday, November 14, 2011
Đêm nằm mơ phố
anh như là sương khói
Saturday, November 12, 2011
Vụn
Sunday, November 6, 2011
Monday, October 17, 2011
Thềm nhà có hoa
Sunday, October 9, 2011
Ghi đè
Vậy nên, Người Tình Số Hai thân mến, tôi mong cậu hãy tha thứ cho nàng, nếu biết rằng nàng sẽ đưa một người nào khác cùng đến những nơi đầy ắp kỷ niệm của nàng và cậu. Bởi cậu biết không, tình cảm in dấu trong lòng chúng ta bằng cách thức giống hệt cuốn băng cát-xét, và phương pháp tốt nhất để xóa bỏ nó là ghi đè. Nàng đã nỗ lực đến thế để lãng quên cậu. Không phải vì nàng không yêu thương trân trọng quá khứ, nhưng nếu như quá khứ ấy chỉ khiến nàng buồn bã, hãy để nàng quên đi khi vẫn còn kịp. Hãy để nàng chạy đua cùng thời gian, sửa chữa cảm nhận trong lòng trước khi thời gian chôn vùi tất cả cơ hội.
Những vùng đất mù sương nơi nàng đã từng hạnh phúc vì cậu, khổ đau vì cậu, và rồi khi cậu ra đi đã nhanh chóng biến thành vết thương nhức nhối, vào một ngày nắng rạng rỡ nào đó, nhất định tôi sẽ đưa nàng tới, khiến nàng cười thật tươi, và ở lại bên nàng mãi mãi. Sau đó, nàng sẽ có thể bình yên nhớ về chúng, không còn với tư cách một vết thương, mà là một hồi ức đẹp.
Friday, September 30, 2011
Only yesterday was the time of our life
.JJ.
Monday, September 26, 2011
Friday, September 23, 2011
I once had a boy
Khoảnh khắc
Tấm hình này, thực giống tuổi trẻ của tôi. Cô đơn, tự do, đầy hoài bão.
Chỉ là, dù biển có thể vĩnh viễn xanh.
Trời có thể vĩnh viễn xanh.
Nhưng con tàu ấy không thể vĩnh viễn lênh đênh giữa đại dương.
Những thiếu niên hư ảo của tôi không thể vĩnh viễn trẻ.
Thời gian vốn không thể vĩnh viễn ngừng hẳn lại ở một khoảnh khắc nào.
Và chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, trong những tháng ngày xanh tươi ấy.
.JJ.
Thursday, September 22, 2011
Thế giới này vốn chia làm hai phần: tôi, và những người còn lại.
.JJ.
Thursday, September 15, 2011
Vàng phai đi mùa thu, để lá hoa bớt phiền muộn
Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến cậu, cậu ạ. Nhưng đó đã không còn là cảm giác kiệt quệ của những cơn đau dạ dày quặn thắt như xưa nữa. Chỉ là một khoảng trống vắng và hoài niệm rất mơ hồ, tựa như khi nhìn ngắm buổi hoàng hôn sắp tắt. Buồn cười thật đấy, tôi đã già đâu, thế mà sao cứ thấy mình giống một kẻ gần đất xa trời đang ngồi hồi tưởng lại về quãng đời tuổi trẻ đã qua vậy nhỉ.
Wednesday, August 24, 2011
Chóng quên
Tuesday, August 23, 2011
Viết nhân sinh nhật bố

Mỗi khi nghĩ về bố tôi, về con người với hình hài vì phải trải qua rất nhiều dày vò của cuộc đời nay đã trở nên gầy gò bé nhỏ và già cỗi, trong tôi lại trào lên một sự mỏi mệt rã rời. Đó, là sự mỏi mệt của nỗi thương cảm.
Tôi không thường nói chuyện với bố, không phải vì tôi không muốn, mà đó dường như là một quy luật bất biến với nhiều lý do. Tôi cũng chỉ giống những đứa trẻ bình thường, khi lớn lên, dần dần theo bản năng sẽ khép lại thành những ốc đảo của riêng mình, với những mối bận tâm riêng tư, những phiền muộn không thể nói. Vả chăng, câu chuyện giữa một đứa con gái với người cha, có khi nào lại sẽ trở thành một cuộc tâm sự đến tận cùng? Tôi vẫn cố gắng hết khả năng của mình để nói chuyện với ông, nhưng tôi biết, như thế là không đủ. Vậy mà tôi cũng bất lực, chẳng thể làm gì khác hơn được.
Thi thoảng, bố cũng kể tôi nghe về những lo lắng của mình. Thường là về chúng tôi, như mọi bậc cha mẹ khác. Tôi nghe, và thấy buồn, ở tuổi này rồi ông vẫn chưa được một lúc nào thảnh thơi. Làm người sao mà khổ sở quá. Thế nên tôi lại càng giấu kỹ những tổn thương của bản thân, để ông không phải băn khoăn thêm nữa. Đôi khi chúng ta cứ vì quá yêu thương mà buộc phải khép kín tâm tư trước đối phương như vậy.
Tôi rất sợ phải hình dung về nỗi cô đơn của bố mỗi lần bắt gặp ông ngồi một mình bên cửa sổ, bên bàn nước, hay trước chiếc tivi. Hoặc tưởng tượng ông đang quanh quẩn ra vào trong căn nhà im tiếng người, tôi đi làm, em tôi đi học, mình ông lụi hụi với đám sách vở của đứa con trai nhỏ, rồi lại lo lắng mớ rau cân thịt chuẩn bị bữa ăn. Lúc nào cũng thui thủi một mình. Cái dáng một mình đến tội. Đến xót xa. Đến muốn rơi nước mắt. Người ta rốt cuộc sẽ cảm thấy gì, khi đã sống qua ba phần tư thế kỷ, vật lộn gần trọn kiếp người, và rồi vẫn cô đơn đến thế? Sẽ như thế nào nếu như một ngày kia tôi không còn ai để có thể nói ra những điều đau đáu trong lòng? Sẽ như thế nào?
Khi nghĩ về tất cả những điều đó, tôi bỗng nhiên thấy sợ hãi. Đó chính là tương lai của tôi, một tương lai với ngôi nhà tầm tầm trong một con hẻm tầm tầm và những đứa con tầm tầm không có gì nổi trội đáng để tự hào và những gánh nặng chẳng khi nào có thể cất khỏi vai. Và tài sản lớn nhất là nỗi cô đơn không cách nào chia sẻ.
Người ta cứ sống, chỉ để nhận lấy một cuộc đời như vậy hay sao?
.JJ.
Monday, August 22, 2011
Never been loved
Siêu thị tình yêu

Monday, August 15, 2011
Nắm tay nhau và nhảy khỏi chuyến tàu

Thì thôi vậy, em sẽ nghĩ xem.
- Ngủ dưới vòm cây - Aster
Những buổi sáng
Friday, August 12, 2011
Anh như ngọn sóng triều dâng

Lẫn trong âm thanh ồn ã đến nhức tai của mưa đập lên nóc tôn, là giai điệu của Impossible.
and my heart is broken
all my scars are open
tell them what I hoped would be
Impossible
impossible
Impossible
impossible
hãy nói cho họ biết em đã từng hạnh phúc
nhưng giờ đây trái tim em đang tan vỡ
mọi vết thương bỗng há miệng trở lại
hãy nói cho họ hiểu về những điều em đã từng ao ước
rằng tất cả chỉ là vô vọng
chỉ là vô vọng mà thôi
. Quỳnh kể cho tôi nghe một chi tiết trong cuốn tiểu thuyết cô ấy đọc hôm trước. Rằng một người phụ nữ sẽ phải đi qua nhiều đợt thủy triều mới có thể tìm thấy bến đỗ của mình. Và một người đàn ông, anh ta sẽ là đợt thủy triều của nhiều người, trước khi trở thành bến đỗ của ai đó.
Cậu. Là ngọn sóng triều dâng của tôi.
Nhưng đợt thủy triều ấy, rất nhanh đã rút đi mất rồi.
.JJ.
Thursday, August 11, 2011
Sunday, August 7, 2011
Tình yêu của một người sắp chết

Lập thu

Ngày hội vui đã tàn rồi
mà mình thì, cũng chẳng hề buồn lắm
Sunday, July 31, 2011
Phải có một trái tim tích cực để yêu thương (*)

Monday, July 25, 2011
Thursday, July 21, 2011
Tháng Bảy

Monday, July 18, 2011
Những điều giản dị
Sunday, July 17, 2011
Lẩm nhẩm
Wednesday, June 8, 2011
Tháng Sáu

Buổi sáng đẹp trời tháng Sáu, nhận được tin nhắn từ một số máy cũ.
Tôi nhớ em.
Chỉ vậy thôi, cũng đủ đem đến một đợt sóng xáo trộn đầy phiền muộn trong lòng. Những tình cảm cũ chưa kịp tan biến hết, những nỗi nhớ đứt quãng hoặc tức thời, chúng lẩn quất trong ánh nắng sớm, khiến lồng ngực không ngừng nhoi nhói đau.
.JJ.
Friday, May 27, 2011
Cơn đau dạ dày lúc bốn giờ chiều
Thursday, May 26, 2011
Đi

Thỉnh thoảng. Như lúc này. Khi đang ngồi uống sữa chua với lê vào một buổi tối chủ nhật uể oải. Tôi mong muốn trong lòng lại có đủ dũng khí để vứt bỏ mọi thứ, đi du lịch một mình và hoàn toàn coi nhẹ quá khứ, hiện tại lẫn tương lai.
Sẽ đi suốt một quãng thời gian dài, mang vác những thứ lỉnh kỉnh trên lưng và trở về lấm lem bụi đường. Những vết tích sẽ gạch vẽ trên lồng ngực đầy hãnh diện.
Những chuyến đi như vậy sẽ cũng cố cho tôi một ảo tưởng duy nhất. Đó là mình hoàn toàn không dính dáng gì đến thế giới này. Hoàn toàn không một chút nào. Những tham vọng khát khao nhu cầu mơ ước của thế giới này, tất thảy đều nằm bên ngoài ranh giới của tôi.
Kể cả cảm tình hay những nhu cầu nhục cảm.
Lúc có đủ dũng khí để bắt đầu những chuyến đi đơn độc như thế. Điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến được đầu tiên và cuối cùng. Tôi và anh ta. Sẽ không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
Không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
- Phan Ý Yên -
Có một giai đoạn, tôi trở nên chán nản mọi thứ, kể cả những chuyến đi. Dường như mọi sinh khí đã bị hút cạn bởi sự nặng nề chồng chất trong lòng và nỗi chán chường u uẩn không thể xua tan. Chúng khiến tôi chìm đắm đến lạ kỳ, như thể một con cá quen sống trong tầng nước sâu, bị đè bẹp bên dưới hàng trăm hàng ngàn ga-lông nước, chỉ còn cách ở mãi trong đó mà yên lặng bơi vẩn vơ.
Giữa khoảng lặng ấy, đôi khi, tôi cố hình dung về những con đường, về cảm giác nắng tạt qua mặt, gió phần phật sượt qua người. Về những đỉnh dốc hun hút tôi chưa từng tới. Về ánh trăng vằng vặc trên con đèo đêm tôi chưa từng ngắm nhìn. Cốc cafe ngồi uống giữa đường tôi chưa từng được nếm. Bờ biển xa lạ. Vùng đất không cùng ngôn ngữ với tôi. Và rồi tôi nhận ra, tất cả những điều ấy - những thứ từng khiến tôi mê say nức lòng mỗi lần nhắc đến, đã không còn hiệu lực kêu gọi tôi nữa. Buồn làm sao.
Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Chưa bao giờ tôi thấm thía câu hát này đến như vậy. Phải, bởi nỗi buồn vốn không phải là một loại hành lý để tôi có thể giả vờ bỏ quên ở đâu đó rồi nhẹ nhàng ra đi. Trái lại, tôi cứ buộc phải kéo lê nó đi theo mình đến khắp mọi nơi. Tôi sẽ trở thành kẻ lữ hành lỉnh kỉnh phiền toái nhất, luôn cáu gắt âu sầu vì đống đồ đạc phía sau lưng, chẳng còn hơi sức đâu thưởng thức cảnh vật hai bên đường. Một chuyến hành trình như thế, tôi hoàn toàn không muốn tham gia.
Nhưng một ngày, tôi bỗng nghe thấy đâu đó trong lòng vang lên tiếng thúc giục, đi thôi, đi thôi nào. Đến lúc rồi, tôi nghĩ. Đã đến lúc có thể đặt chiếc va li nặng nề kia xuống và lên đường rồi.
Dù rằng như thế, chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
Không bao giờ còn có thể nữa.
. JJ .
Thư tháng Năm

Dương viết thư cho tôi, từ biển. Trong thư Dương nói, cậu không cần cố vui, cũng đừng cố mạnh mẽ. Hãy cứ buồn bã đi. Hãy cứ yếu mềm đi. Nhưng hãy cứ tiếp tục đợi chờ và đừng thôi tìm kiếm. Đừng đánh mất hi vọng.
Cậu biết đấy, Dương viết, không phải hạt mầm nào cậu gieo xuống cũng có thể an nhiên lớn lên thành một cái cây khoẻ mạnh. Sẽ có hạt chẳng nảy mầm. Sẽ có hạt nảy mầm rồi mà chết yểu. Sẽ có hạt đã nảy mầm đã lớn lên nhưng bị gió mưa bẻ gãy. Đừng bỏ cuộc. Để trái tim bình phục lại, rồi hãy tiếp tục gieo hạt nữa đi. Chắc chắn sẽ đến một ngày cậu có được cái cây của riêng mình. Bóng mát của riêng mình. Một cái cây sẵn sàng cho cậu dựa vào và nghỉ ngơi.
Tôi đọc thư của Dương xong, không khóc nổi. Thư tháng Năm có mùi của gió biển. Tôi nhớ đến bàn tay dịu dàng của Dương. Chúng tôi không thể nắm chặt tay nhau như những ngày xưa cũ nữa, nhưng sự dịu dàng ấy vẫn lưu lại quanh đây.
Ừ thì tớ sẽ lại tìm một mảnh đất mới, gieo một cái hạt mầm mới, rồi lại hi vọng, Dương ha.
.JJ.
Why do all good things come to an end?

Cái nắm tay trong buổi đêm chất chứa đầy hoang mang và sợ hãi hôm ấy đã khiến tôi nhầm tưởng đó là một người đàn ông dịu dàng. Đã nảy sinh hy vọng có thể nương tựa vào con người này.
Hơi ấm từ bàn tay anh ta vẫn còn ghi dấu đâu đó sâu trong tiềm thức của tôi. Nhưng sự dịu dàng ấy thì đã không còn nữa.
Tất cả luôn luôn chỉ là ảo tưởng của riêng tôi. Một giấc mộng đẹp đẽ ngọt ngào và không có thực, tan đi như bụi trong gió.
Traveling I only stop at exits
Wondering if I'll stay
Young and restless
Living this way I stress less
I want to pull away when the dream dies
The pain sets in and I don't cry
I only feel gravity and I wonder why
Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
come to an end come to an
Why do all good things come to end?
come to an end come to an
Why do all good things come to an end?
.JJ.
Just can't get enough

Tiếc thay, tôi lại đang phải đóng vai chính trong một bộ phim bi kịch dở hơi lạt nhách do chính mình viết kịch bản. Bộ phim không có khán giả. Thế nên chẳng ai buồn xót thương tôi. Chẳng ai rỉ cho tôi dù chỉ một chút nước mắt. Và mỗi khi bình minh đến. Mỗi khi ấy. Là khoảnh khắc tuyệt vọng nhất trong ngày.
.JJ .
Tuesday, May 10, 2011
Không thích mùa hè
Tôi không thích mùa hè, bởi vì mùa hè đến và đem đến, rồi lấy đi khi ra đi...
.K.
Wednesday, April 27, 2011
Blue blue blue

Tối qua, tớ đã đi ngủ cùng với một nỗi buồn màu xanh thẫm. Khi thức dậy, nó vẫn nằm ngay ngắn bên cạnh tớ. Buổi sáng mơ hồ trong tiếng mưa khe khẽ, cứ thế mà tan ra thành triệu triệu mảnh nhỏ.
Tối qua, tớ đã nghĩ mình có thể chết đi được. Khi cơ thể tê liệt. Khi trái tim dường như ngừng đập, hoặc giả, cường độ co thắt quá lớn, gây ra những đợt tức thở khủng khiếp. Khi từng cơn buồn nôn cứ dâng lên cuồn cuộn. Vết thương mới không quá sâu, nhưng nó nhắc tớ nhớ lại tất cả những vết thương trong quá khứ. Chồng chất chất chồng, đau ghê lắm, Dương ơi. Đến mức tớ thậm chí không thể kêu rên lên nổi. Chỉ còn biết nằm im trong bóng tối, hít thở những hơi ngắn và khó nhọc như một kẻ sắp lìa đời. Nước mắt ứa ra, lạnh ngắt. Tớ nhớ đến Dương. Tớ khao khát làm sao có cậu ở bên, đặt tay lên trán tớ, vuốt tóc tớ, ôm lấy tớ và bảo, không sao, đã có tớ ở đây. Giống như ngày xưa. Nhưng không còn được nữa rồi. Cậu đã đi xa quá rồi. Tớ chỉ còn có một mình thôi. Chỉ còn có một mình thôi. Chống chọi với tất cả thế gian này. Chống chọi với tất cả đổ vỡ này.
Tối qua, tớ đã bị đè bẹp bởi những thứ đó. Giữa đêm tỉnh giấc không biết bao nhiêu lần. Không biết bao nhiêu lần mong ước mình có thể cứ thế ngủ luôn. Vậy mà rốt cuộc, tớ vẫn phải thức dậy, đối diện với ánh sáng của một ngày mới. Năm giờ sáng, tớ nghe thấy tiếng mưa rơi. Không có bản nhạc Kiss the rain nào hết. Chỉ có tớ, đang tan ra thành triệu triệu mảnh nhỏ, cùng với nỗi buồn xanh thẫm này.
Ảo tưởng này. Thương thân này.
.JJ.
Monday, April 25, 2011
Thiệt
Không thể nôn nóng

Hôm trước rảnh rỗi, ngồi coi lại cuốn Kitchen của Banana. Trong đó có một câu nhân vật chính tự nhận xét, rằng cô ấy là kiểu người đã yêu thì cắm đầu cắm cổ vào yêu. Tôi nghĩ mình cũng thế. Ừ đấy, cắm đầu cắm cổ.
Em T. bảo, tình cảm là một vấn đề rất không thể nôn nóng. Tôi hiểu. Nhưng từ hiểu đến làm được lại là hai chuyện cách nhau rất xa. Tôi luôn tự dặn mình, không thể nôn nóng, không thể nôn nóng được. Nhưng tình cảm của tôi giống như xăng ấy. Một khi xăng đã bén lửa, ai sẽ bắt nó cháy cầm chừng được cơ chứ. Có điều, xăng giờ đắt quá, nên nhìn xăng cứ cháy phừng phừng thế lại không tránh khỏi nảy sinh sự tiếc rẻ, xót xa. Xăng dầu là tài nguyên hữu hạn của quốc gia, nếu đem đốt bừa bãi chẳng vì mục đích gì thì sẽ rất lãng phí, đúng không?
Tôi nghĩ lan man mãi. Trong khi đó, xăng vẫn cứ cháy. Tôi vẫn cứ xót xa. À, cả sợ nữa. Vì cháy xăng dễ gây nổ lắm. Nhỡ mai nổ banh xác thì biết làm sao đây? Quả nhiên, tình cảm là một vấn đề rất không nên nôn nóng.
Còn hiện tại thì tôi đang buồn ngủ. Câu chuyện đời tôi lúc nào cũng chỉ nhảm nhí thế thôi, ha ha.
.JJ.
Monday, April 18, 2011
Tháng Tư

Tháng Tư về, gió chưa hát mùa hè, nhưng tôi đã bắt đầu thấy nhớ nhung những giấc mơ nào xa lắm. Về hoa loa kèn trắng tinh khôi, về Hà Nội những ngày bỏng nắng, và về chúng ta. Làm sao cho tôi được quay về ngày đó, được bạn chở đi trên chiếc xe máy cà tàng xuôi dọc theo các con đường hối hả của thành phố mới quen, nói đủ các thứ chuyện vẩn vơ trên đời. Bạn có nhớ không? Tuổi trẻ của chúng ta ở đó. Tuổi trẻ của chúng ta đã có những ngày tháng đó. Chúng ta đã từng nghe thấy tiếng khóc thanh xuân nhói lòng của nhau, giữa lúc đô thị lên cơn sốt hầm hập. Tôi sẽ không quên. Sẽ không bao giờ quên. Rằng chúng ta đã có một mùa hè như thế.
+
Thỉnh thoảng tôi cũng muốn viết về Hà Nội. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn nói cho em biết, rằng đôi khi, chỉ gọi tên Hà Nội thôi, tôi đã thấy chùng lòng. Không phải nơi chôn rau cắt rốn, không phải nơi gắn bó tuổi thơ, Hà Nội đối với tôi chỉ giống như người chủ nhà đối với tên khách trọ. Nhưng tôi đã phải lòng cô chủ nhà ấy, từ lúc nào không hay. Vào một buổi sáng mùa đông đi làm, ngắm nhìn màn sương mờ mờ giăng trên các nóc nhà xiêu vẹo biển quảng cáo. Vào một buổi tối mùa hè an nhàn, ngồi cạnh bạn bè, hít hà hương cà phê thơm nồng tỉnh thức. Vào một buổi đêm khuya sau cơn mưa, xách xe ra khỏi nhà, chạy lên Bờ Hồ trà đá, tận hưởng vẻ yên tĩnh của một thành phố ngủ say. Vào một ngày hoa sưa nở. Vào một ngày loa kèn bỗng trải trắng các thúng hoa rong ven đường.
Tất cả tất cả, tôi cứ yêu Hà Nội dịu dàng như thế. Như một gã si tình yêu một nàng thơ. Dù rằng, nàng thơ ấy chẳng bao giờ là của tôi, em ạ.
+
"Tiếc quá, mùa loa kèn thì ngắn mà hạ lại chóng tàn."
Nhưng em, tôi vẫn yêu loa kèn, nhiều lắm.
.JJ.