Monday, February 9, 2015

Yêu ai yêu cả đường đi lối về

 


Cuối tháng Một năm 2015, tôi quay lại thăm Hội An, coi như tung tăng chuyến cuối trước khi sinh em bé. Nếu như những lần đi chơi trước tôi đều dành cả tuần để chọn lựa chỗ nghỉ cẩn thận qua đủ thể loại trang booking, thì lần này tôi quyết định thử "phó thác" số phận cho dịch vụ book phòng giờ chót Hotel Quickly. Nhờ vậy, tôi biết đến Riverside Bamboo Resort. 




Kỳ thực đây chỉ là một khu mini resort thôi, nằm cách trung tâm phố cổ khoảng 3km, lối vào cũng nhỏ và hơi khuất, tuy không quá khó tìm nhưng dễ bị chạy lố đường nếu không để ý. Resort nằm sát bờ sông, khuôn viên gọn gàng sạch sẽ đầy màu xanh, mọi tiện ích đi kèm như sân vườn hay hồ bơi đều được thu nhỏ lại, đủ dùng và hết sức đáng yêu. Đặc biệt tôi rất thích bể bơi, vì đá lát bể bơi thật đẹp, dưới ánh nắng cứ xanh lên lóng lánh.


Đây là cô bạn đồng hành :D
 
 Thời điểm tôi đến không phải mùa du lịch của Hội An, trời có nắng nhưng vẫn khá lạnh, cả khu resort chỉ có hai người chúng tôi và ba vị khách nước ngoài nữa, chính vì thế mà tôi được hưởng một không gian yên tĩnh và thanh bình đến lạ. Phòng ốc tương đối rộng rãi, trang thiết bị đầy đủ, giường đệm cao su nằm rất dễ chịu. Hôm đó resort trống nhiều phòng, chúng tôi được bố trí nghỉ tại phòng trệt hướng vườn, hệ cửa chính rộng được làm toàn bộ bằng kính, mở thẳng ra khu vườn phía ngoài tạo cảm giác thoáng đãng như đang ở trong một bungalow riêng biệt vậy.           





Những ngày này ở Hội An, tôi mắc chứng khó ngủ. Mặc cho đêm trước ngủ muộn thế nào, sáng hôm sau cũng chỉ khoảng 5h tôi đã tỉnh. (Sau tôi đã nói đùa, chắc tôi có thể trạng phù hợp với việc đi chơi, vì ở nhà thì trống đánh bên tai không chịu dậy, dậy rồi cũng uể oải không muốn rời giường, vậy mà hễ đi đâu xa là lục đục sớm hơn cả người già, mà nguyên ngày hôm đó cũng không hề buồn ngủ, tinh thần minh mẫn không khác gì uống nước tăng lực). Nằm dỗ giấc chập chờn mãi đến 6h30 thì chịu không tài nào ngủ thêm được. Nhìn sang giường bên cạnh, bạn đồng hành vẫn ngủ say, thấy tội nên không đánh thức, lại nằm ngó ngoáy trong chăn đến 7h mới tung chăn dậy, vén rèm nhìn ra ngoài. Khu vườn trước mặt chìm trong một lớp sương mờ bảng lảng như thể còn sớm lắm, tuy đâu đó đã nghe tiếng chim hót ríu ran. Cây cối mướt rượt xanh thẫm, lay động nhẹ nhàng trên con đường nhỏ lát đá ướt đẫm sương đêm.


Quàng chiếc áo khoác mỏng lên người, tôi chậm rãi đi ra thủy đình cạnh sông. Vì vẫn đang là mùa đông nên dù mặt trời đã mọc khá cao, sương vẫn chưa tan hết, cứ giăng ngang mặt sông Thu Bồn xanh biếc màu lá mạ, lờn vờn trên thảm cỏ, lững lờ bên hàng dừa nước mé bên kia sông. Thảng hoặc có con cò trắng bay qua rồi bay lại. Cảnh vật chỉ đơn giản vậy, nhưng lòng tôi thế cũng đủ vui.



Được một lúc, tôi đánh thức bạn đồng hành dậy. Chúng tôi ngồi ở thủy đình ăn sáng, pha một tách cà phê hòa tan, dùng điện thoại để mở nhạc, không nói chuyện gì nhiều. 8h sáng, rồi 8h30, sương vẫn chưa tan, khung cảnh vẫn mơ hồ giống như hơn một tiếng trước. Ở nơi ấy, vào lúc ấy, tôi đã nghĩ thời gian ngừng trôi hẳn mất rồi.



Hôm tôi rời đi, người phục vụ resort có hỏi tôi sao lại đi du lịch Hội An mùa này. Có sao đâu, tôi nghĩ, tuy ở biển mùa đông không thể ngắm bình minh vì quá nhiều sương, nhưng sáng nay dậy trễ, khi đang vội vã chạy xe trong lòng Hà Nội đông đúc, bất giác nôn nao nhớ cái cảm giác thanh tịnh đầy sương của một buổi sáng khó ngủ ở nơi xa lạ và bình yên đó biết bao.




J.J

Sunday, February 8, 2015

What happened in Hoian




Hôm đó ở Hội An, trong lúc dừng nghỉ chân ven đường ăn bát tào phớ giải nhiệt, có một anh bán dầu gió dạo ngồi xuống bên cạnh mình. Anh này bị mù, mù thiệt không phải mù dỏm, lần mò cầm từng cái hộp dầu gió con con sắp xếp lại trên cái khay hàng của ảnh. Mình quan sát vài phút, chạnh lòng nghĩ không biết bán mấy cái đồ này thì sao mà đủ sống, rồi mình quyết định mua giùm ảnh một lọ dầu Phật Linh trị giá mười ngàn.


Vừa lúc đó một bà cụ bán vé số đi qua, cụ mời mình mua vé số nhưng mình từ chối, dù sao cũng không thể giúp đỡ tất cả những người bán dầu gió hay bán vé số đi ngang qua đời mình được. Bỗng anh mù bán dầu gió gọi cụ, bảo, để cháu mua giúp cụ một tờ, rồi ảnh đưa bà cụ tờ mười ngàn mình vừa trả cho ảnh. Bà cụ nhận tiền xong thì hỏi, mày bán cái gì thế, có long não không, có à, vậy bán cho tau bốn gói, tau mua giùm cho. Tất cả hết mười hai ngàn. Bà cụ lại đưa trả cho anh mù tờ mười ngàn ban nãy. Mình và chị tào phớ đều cười, chị trêu, hai người này trao đổi hàng hóa à. Hai ngàn còn thiếu, anh mù nhất định không lấy, bảo cháu bán giá vốn cho cụ được rồi. Còn bà cụ thì quyết đi đổi tờ năm ngàn với chị tào phớ lấy tiền lẻ trả anh mù. Cụ bảo, tau muốn đưa mày tờ năm ngàn luôn, nhưng tau ngại mày nghĩ tau bố thí mày, nên tau đưa đủ mày hai ngàn đây. Giằng co mãi cuối cùng anh mù cũng chịu nhận hai ngàn. Đó thực sự là một quang cảnh kỳ lạ và gây ấn tượng mạnh, khi hai con người khốn khó không hề quen biết giằng co để được giúp đỡ nhau.


Rồi cụ bảo, bây giờ tau xuống cái chùa kia xem có phát cơm trưa từ thiện không. Anh mù lại tận tình hướng dẫn cụ, chùa phía đó bữa nay không có cơm đâu, cụ lên chùa đằng kia kìa. Trước khi cụ bán vé số đi, mình và chị tào phớ cũng mua giùm cụ mỗi người một tờ vé số nữa. Vé số chắc chắn chẳng trúng, nhưng thôi, mình trúng được niềm vui.


Thế nên mới nói, mình yêu Hội An nhiều nhiều lắm. Và nếu có dịp đi Hội An chơi, đừng bước đi quá vội, cũng đừng chỉ mải ngắm nghía cảnh đẹp thôi, hãy cứ dừng lại ven đường nghỉ mệt, ngay trước cửa một gian hàng nào đó (họ sẽ không đuổi bạn đi vì tội cản trở kinh doanh đâu), ăn một bát tào phớ, hoặc một món vỉa hè đơn giản bất kỳ, chầm chậm quan sát xung quanh, biết đâu bạn cũng sẽ gặp được một khung cảnh ấm áp như thế, giống mình, để thấy đời dù sao cũng còn rất đáng yêu.




30/01/2015
J.J

Sự nhức nhối không thể nhổ bỏ



 
Tôi cảm thấy đau đớn trước mọi nỗi đau của những con vật bị hành hạ. Chúng vốn không thể chống cự, không còn lựa chọn, nhưng hẳn chúng vẫn muốn được sống. Con người đúng là bệnh dịch của Trái Đất.




J.J

Sunday, August 3, 2014

It will never be the same (*)




Có khi nào cậu cảm thấy tiếc nhớ chính bản thân mình, vào một thời điểm nào đó trong quá khứ? Tớ thì có. Tớ cứ nhớ mãi cái ngày ấy, buổi sáng hôm ấy, buổi chiều hôm ấy, buổi tối hôm ấy. Mặt trời hôm ấy. Gió. Không khí. Sương mù. Nỗi sướng vui. Sự yên bình phẳng lặng. Thậm chí là kiểu tóc. Hay điếu thuốc tớ hút. Tất cả đóng khung trong tâm trí tớ, sống động, tươi mới, đẹp đến mức đau lòng. Bởi hơn ai hết, tớ biết mình đã vĩnh viễn đánh mất khoảnh khắc ấy rồi. Không bao giờ tớ có thể trở lại làm tớ của ngày hôm ấy nữa. Không bao giờ có thể cười nụ cười của ngày hôm ấy nữa.   



Tớ chỉ là một kẻ vô phương cứu chữa, e sợ tương lai, lảng tránh quá khứ, sống trong đời mà mãi chán ghét cuộc đời. Lúc nào cũng ước ao có phép màu quay ngược thời gian để được mắc kẹt đâu đó. Không muốn lùi lại, không cần tiến lên.



Cuối cùng tớ cũng hiểu ra, tại sao cái gì càng đẹp, lại càng buồn.



Bởi chính vào lúc nó đến với cậu, cậu đã mất nó rồi.



.JJ.



(*) tiêu đề trích từ lyric Beautiful Stranger - Nell

Wednesday, April 16, 2014

Một vài chuyện linh tinh




Nói cái này nghe có vẻ buồn cười, nhưng sự thực là nếu đang có tâm trạng tốt, mình sẽ không vào blog này. Dù nó là blog của chính mình, nhưng bản thân mình cũng thấy nó quá u ám. Điều này thì khó tránh khỏi, bởi mục đích ban đầu khi lập blog này là để mình viết cho đỡ buồn (buồn trong chữ buồn khổ :P), và thường cũng chỉ lúc buồn mình mới muốn viết.



Trong số những bạn theo dõi blog này, hẳn sẽ có những người chỉ biết đến một JJ sầu não ủ dột u tình gì gì đó. Nhưng không phải thế, đây chỉ là một phần con người của mình thôi. Không phải lúc nào mình cũng nhìn đời đen tối. Và không phải lúc nào đời mình cũng tệ hại cả. Cũng có khi mình yêu đời. Cũng có khi đời yêu mình. Và ngoài u tình thì mình cũng rất vớ vẩn nhảm nhí xôi thịt. Nên thỉnh thoảng nhận được PM mong làm quen, mình quả có hơi ngại ngần, sợ làm các bạn thất vọng.


Thời gian qua cuộc sống của mình có khá nhiều biến động, lớn nhất phải kể đến chuyện mình cưới chồng. Chồng mình chính là người vẫn hay được nhắc đến trong rất nhiều entry xoắn quẩy của mình. Sau một tỉ vụ cãi cọ rồi chia tay rồi làm lành rồi chia tay, tổn thương nhau không biết bao nhiêu mà kể, rốt cuộc mình và người ấy cũng đi đến đám cưới. Đây có thể coi là happy ending đúng không? 
 

Nói ra chuyện này không phải là mình muốn khoe khoang. Mình chỉ không muốn mọi người thấy cuộc đời mình là một chuỗi khổ đau không lối thoát và bị tuyệt vọng lây. Kiểu gì cũng có ánh sáng ở cuối đường hầm. Dù bạn có đang gặp trắc trở sầu não đi chăng nữa, rồi cũng sẽ đến lúc hạnh phúc tìm thấy bạn. Giống như bài thơ của chú Vũ mà mình rất thích ấy:


Em chờ anh trước cổng
Con chim sẻ của anh
Con chim sẻ tóc xù
Con chim sẻ của phố ta
Đừng buồn nữa nhá
Bác thợ mộc nói sai rồi
Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
Tại sao cây táo lại nở hoa
Sao rãnh nước trong veo đến thế?
Con chim sẻ tóc xù ơi
Bác thợ mộc nói sai rồi.


 ;)




.JJ.







Đôi khi, thế giới này thật khiến người ta đau lòng





1. Có lần đưa bạn ra bến xe, muốn đợi bạn lên xe xong mới đi về nên tôi dựng chân chống xe đứng lại. Năm phút sau, một đám đàn ông già có trẻ có vây lấy tôi, chửi bới đuổi đi vì tôi đang đứng chắn chỗ chờ khách của họ. Trong lúc tôi chưa kịp nổ máy xe, một ai đó đạp vào đuôi xe của tôi và chửi tục.


Trên đường về, tôi nhìn thấy một gã đàn ông định vượt phải một chị nhưng không thành công, tự loạng choạng. Chị gái kia không hay biết gì, vẫn tiếp tục đi. Gã đàn ông hậm hực phóng lên đuổi theo, tạt đầu xe chị ấy như để trả đũa tội dám làm gã suýt ngã. Chị gái loạng choạng, hốt hoảng và ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi đi phía sau, chứng kiến hết thảy, bỗng nhiên rơi vào một cơn buồn rầu vô hạn. Không phải tức giận, tôi chỉ thấy buồn. Tôi không thể hiểu nổi tại sao thế giới này lại cứ diễn ra theo cách đó. Những người đàn ông đã chửi bới tôi đạp vào xe tôi tạt đầu chị gái kia, họ đã sinh ra và lớn lên trong môi trường thế nào? Tại sao họ có thể cư xử một cách thô bạo như vậy? Tôi nghĩ đến những câu chuyện của bạn tôi về xứ sở phương Tây nơi người ta nâng niu phụ nữ như báu vật. Trong một thoáng tôi thậm chí đã cảm thấy tuyệt vọng vì sinh ra ở đất nước này, nơi có những gã đàn ông tồi tàn đến thế.  


Nhưng rồi tôi nghĩ, có lẽ ở đâu cũng vậy, ở quốc gia nào cũng sẽ tồn tại bạo lực và bất công, với những gã đàn ông không bao giờ biết đến cụm từ "lịch sự", chỉ biết dùng sức mạnh thô lỗ và ngôn từ tục tĩu để trấn áp phụ nữ. Cũng như ở đâu cũng tồn tại những người đàn bà nanh nọc, sẵn sàng chống nạnh chửi đến ba đời dòng họ nhà hàng xóm nếu có gì không vừa lòng. Hoặc ở đâu cũng sẽ tồn tại những đứa trẻ không thiện lương, nói dối không chớp mắt, ăn trộm liền tay, không phải bởi vì nó bị bắt làm thế, mà bởi vì nó muốn làm thế.


Ở đâu cũng tồn tại xấu xa cả.


2. Hàng xóm của tôi vừa bán chó. Họ từng chăm sóc nó khá cẩn thận trong khả năng của họ, mùa hè làm chuồng, mùa đông làm ổ. Con chó sắp được 1 tuổi, béo mập, mắc bệnh cuồng người, gặp ai cũng mừng cuống như gặp chủ. Vậy mà họ bán nó để lấy 1 triệu đồng.


3. Tôi không phải người ăn chay, nhưng tôi nghĩ, nếu phải giết một con vật, hãy giúp nó ra đi nhanh nhất và nhẹ nhàng nhất có thể. Đừng bao giờ hành hạ nó. Nhưng tôi từng nhìn thấy cách người ta giết một con chuột. Nhốt vào lồng và đốt nó bằng giấy. Phải mất bao nhiêu lâu con chuột mới chết hẳn? Tôi không biết, vì tôi đã bỏ đi thật xa khỏi chỗ đó để không phải nghe tiếng kêu rít đau đớn của con chuột. Người ta có thể chọn nhiều cách để giết một con chuột, nhưng họ đã chọn cái cách tàn ác như vậy. Thậm chí còn cười.  


4. Thật ra trong đời sống, sao có thể đếm hết những lần chúng ta bị thế giới ngoài kia khiến cho buồn chán và tổn thương. Không phải kiểu tổn thương như khi một người tình bỏ ta ra đi, một người bạn không còn ân cần với ta. Đơn giản chỉ là cách người đối xử với người, với những gì xung quanh họ. Sự lạnh lùng và tàn ác và phũ phàng của nhân loại và suy nghĩ rằng mình không thể làm gì để thay đổi điều đó nhiều lần khiến tôi tuyệt vọng. Tôi không thể giúp đỡ hết mọi hoàn cảnh khó khăn trên đời, không thể đứng ra đấu tranh cho mọi điều bất công, không thể mỗi tháng đóng góp 500 ngàn đồng cho những hội cứu trợ động vật hay tổ chức thiện nguyện nào cả, tôi cũng không thể chuộc hết chó mèo ra khỏi lò mổ không thể ăn chay không thể làm gì cả và nhiều lần tôi đã chọn cách nhắm mắt làm ngơ vờ như không thấy những điều khốn khổ để tâm can được yên ổn nhưng rốt cục tôi lại cũng cảm thấy khổ sở vì chuyện ấy. Tôi thường nghĩ thôi thì hãy cố gắng sống tốt phần mình, không gây hại cho xã hội là đủ. Nhưng đôi khi, thế giới này vẫn khiến tôi thật đau lòng.


5. Tôi mong mọi đứa trẻ sinh ra trên đời đều sẽ được dạy về lòng nhân ái, sự ấm áp, tính trung thực. Để ít nhất chúng cũng có thể chọn lấy cách giết một con chuột theo cách đỡ tàn ác nhất.       








.JJ.

Thursday, January 16, 2014

Là như thế



sự chết là một thực tế, một thực tế nghiêm cẩn, dù ta có nhìn nhận nó kiểu gì đi nữa

- Rừng Na Uy -



Tôi tự hỏi, chuyện gì là tệ hơn, tận mắt chứng kiến cái chết của một người, hay là không hề biết gì, thế rồi bẵng đi một thời gian trong câu chuyện vui bên lề nào đó, bỗng nhận được hung tin.



Hoặc cả hai đều tệ như nhau, tôi đoán. Nhưng nếu tôi được biết về cái chết ấy đúng lúc, hẳn tôi sẽ không phải chịu đựng cảm giác buồn thương như bây giờ. Nếu tôi được biết về cái chết ấy đúng lúc - có lẽ tôi vẫn sẽ buồn thôi ừ tôi sẽ buồn nhiều chứ chẳng phải mọi cái chết đều quá đáng buồn hay sao và cậu thì còn quá trẻ như thế lẽ ra cậu không cần chọn con đường ngắn vậy để đi - nhưng nếu tôi biết tin đúng lúc, tôi đã không đày đọa cậu như bây giờ. Bởi kể từ ngày biết tin, cậu đã phải chết thêm thật nhiều lần trong tâm trí tôi, ở rất nhiều cảnh trí. Giống như tôi tự tay giết cậu thêm thật nhiều lần, vì không biết tường tận về cái chết của cậu, tôi cứ không ngừng tưởng tượng. Tôi nhìn thấy cậu đứng nhìn vẩn vơ ra xung quanh giữa đồi thông Đà Lạt - cái Đà Lạt đã vì cậu mà trở thành một ám ảnh tang tóc trong tôi. Rồi cậu chết. Rồi mọi thứ lại lặp lại, tôi lại thấy cậu đang đi dạo trên triền đồi Đà Lạt dưới ánh hoàng hôn. Lúc nào cũng là Đà Lạt và lúc nào cậu cũng có cái vẻ ngơ ngác cô độc ấy. Hay có lẽ cậu đã thực sự biến thành một linh hồn và quay trở về Đà Lạt? Nếu đúng là vậy thì cũng tốt có phải không?



Nhưng dù tôi có tưởng tượng thế nào, thì kết cục vẫn thế. Chẳng có gì thay đổi được sự thật rằng cậu đã chết. Tôi nghĩ về cách mà cậu sẽ hòa vào cát bụi như tất cả mọi người, hình hài bé nhỏ tàn tạ ấy sẽ mục nát dần dưới đất lạnh. Nhưng như thế thật quá cô đơn và vì cậu đã phải chịu thật nhiều cô đơn trong cuộc đời ngắn ngủi của cậu rồi, nên tôi vẫn hy vọng cậu đã được hỏa thiêu theo đúng ước nguyện, để ai đó có thể tuẫn táng theo tro bụi của cậu những vần thơ đã cháy. Hy vọng người ta đã thả cậu trên một con sông. Để con sông trôi ra biển. Để nước biển bay hơi. Và rồi trong một cơn mưa nào đó giữa cái thế gian rộng lớn này, cậu đã mưa xuống cùng những vần thơ ấy.



Cậu đã chết cách đây bốn năm rồi - thông tin này đối với tôi thật không thể nào hiểu nổi. Nó như một thực tế tách rời khỏi mọi thứ. Tôi đã sống bốn năm với cái cuộc đời trong đó tồn tại ý nghĩ rằng cậu vẫn đang sống đâu đó. Nhưng không, thực ra cậu đã chết. Trong đoạn đời ấy của tôi, thực ra cậu đã không còn hiện diện. Sự thực ấy khiến tôi hụt hẫng, giống như mình đột nhiên bị đánh cắp một thứ gì. Giống như có hai thế giới song song cùng tồn tại và một ngày không hề báo trước chúng bỗng nhảy xổ vào nhau và tôi chẳng biết làm gì khác ngoài tan vỡ bởi nỗi buồn.  



Bạn tôi bảo thôi thì trong cuộc đời tan nát của cậu, cậu cũng đã có được một đoạn thời gian hạnh phúc và nhận được thương yêu. Thế là đủ. Sống có gì vui chết có gì buồn. Nhưng tôi vẫn nghĩ, sống thì tốt hơn cậu ạ. Sống đúng là chẳng có gì vui, nhưng chết thì đáng tiếc lắm. Cậu lẽ ra không cần chọn cách trở thành loài hoa cậu thích, loài hoa nở trong đêm và chết trong đêm, loài hoa ngắn ngủi nhất trên thế giới này. Nhưng cậu đã chọn. Và cậu thực đã chết rồi.



Cậu thực đã chết rồi.



Tôi chỉ có thể buồn mà thôi.





.JJ.