Thursday, April 19, 2012
Những chuyện tầm phào
Hai giờ sáng ăn một que kem.
Bốn giờ sáng tán gẫu với bạn bè trên mạng.
Năm giờ sáng tắm nước mát.
Có những chuyện mà chỉ một người độc thân mới có thể làm được. Tự do thực hạnh phúc biết nhường nào.
.JJ.
Friday, April 6, 2012
Tuesday, March 27, 2012
Dù sao đi nữa
-một trong những bài viết đã lâu, chỉ là muốn lưu trữ lại-
Tôi đã từng nghe bài hát này ở đâu đó,
nhưng chỉ lướt qua, rồi ơ hờ lãng quên. Cho đến một hôm, rất vô tình, trong chiếc
máy tính mới lấy về, tôi gặp lại. Tôi chú tâm nghe, và chỉ một câu thôi, tôi
hoàn toàn bị mê hoặc.
Dù
cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù
cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù
có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có
lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em
Đơn giản, mãnh liệt, đó là thứ tình yêu
tuyệt vọng nhất, xuẩn ngốc nhất, nhưng ngưỡng vọng nhất, đẹp đẽ nhất. Tôi, có lẽ,
sẽ dành cả cuộc đời này, để mơ về một tình yêu như thế, để tôn thờ một tình yêu
như thế.
Lang thang trên mạng, tôi tìm thấy rất
nhiều version của ca khúc này, do nhiều ca sĩ trình bày, có cả những ca sĩ danh
tiếng như Khánh Ly hay Tuấn Ngọc. Ấn tượng chung, đều là da diết và u buồn,
nhưng chẳng hiểu sao, bản thu của Lê Hiếu khiến tôi muốn nghe lại nhất. So ra,
lời bài hát hơi chững chạc đối với giọng hát của Hiếu. Trên nền guitar chầm chậm
rớt rơi, giọng ca mềm mại chảy, không quá nhiều kĩ thuật, đôi phần yếu mỏng,
nhưng tất cả trộn vào nhau làm nên một sức hút không tên. Nghe giọng cậu, tôi
luôn hình dung ra một cậu bé còn nhiều bỡ ngỡ trước cuộc sống, duy chỉ có lòng
tin tưởng vào tình yêu cậu lựa chọn là vững chắc đến khờ dại. Khờ dại, nhưng đầy
chân thật, khiến tôi vừa xúc động vừa thương cảm xót xa, chỉ muốn ôm cậu ta vào
lòng. Bạn tôi thì bảo, vẫn thấy đó là hình ảnh của một người đàn ông dịu dàng. Ừ
thì, là một người đàn ông trẻ dịu dàng.
Bản thu của Tuấn Ngọc, nếu ai đã từng
nghe, rõ ràng kĩ thuật hơn, nhưng có lẽ vì không tìm thấy sự chân thành đến ngốc
nghếch kia, nên tôi không thích bằng. Hoặc giả, chỉ đơn giản vì tôi nghe bản của
Hiếu đầu tiên, nên như một người bạn tôi từng nói, giống như con gà con nhận
người xuất hiện đầu tiên vào mắt mình là mẹ, bất chấp rằng ai là người sinh ra
trước đó, ai là người sau đó sẽ nuôi dưỡng, cái ấn tượng đầu tiên ấy làm sao có
thể phai mờ cho được, làm sao có thể phân định nó là tốt hơn hay xấu hơn. Đầu
tiên là duy nhất, thế thôi.
Tất nhiên, dù giọng ca có truyền cảm đến
đâu, không có phần lời ấy, những câu chữ mượt mà nỗi buồn thương ấy, cũng trở
nên vô nghĩa. Trước đây tôi rất thích Mùa thu cho em, giờ để ý mới hay cùng tác
giả. Ngô Thụy Miên, phải chăng cũng là duyên tương ngộ của tôi, như với Thanh
Tùng?
Sau cùng, rất muốn được nghe ai đó vì
riêng tôi mà hát tặng bài hát này.
.JJ.
Monday, February 27, 2012
Biến mất ở Thư Viên
"Đứng lâu mỏi chân chị la cà ở gian sách khác nhưng mắt luôn ngó về nơi gã đàn ông xưa từng đứng. Tôi kêu trong câm lặng, Hảo ơi nhìn tôi đi, tìm kiếm tôi đi. Không âm thanh, nhưng cổ họng thì như bể nát. Nhưng buổi tối ở Thư Viên, từ lúc đặt chân vào đó cho đến khi nhà sách rung chuông đóng cửa, Hảo không một lần đưa mắt tìm tôi.
Một bữa đứng ở kệ sách tôn giáo, tôi giơ một cuốn lên vẫy vẫy gọi Hảo, cuốn này có nói về nghệ thuật buông bỏ nè. Hảo ngẫng lên, hơi ngạc nhiên rồi quay lại với cuốn sách đọc dở trên tay, tìm kiếm trong đó một gã xấu xa nào hao hao một người đàn ông biền biệt từ lâu lắm. Hảo không biết đó là lần cuối cùng chị nhìn thấy tôi. Hôm ấy tôi mặc áo kẻ màu xanh xám, tóc tôi cắt cao. Biến mất như một phụ diễn trong màn ảo thuật, tôi đi vào khe của những cuốn sách, náu trong thứ bóng tối trong suốt, với ý nghĩ chỉ khi biến mất mình mới được tìm."
Một bữa đứng ở kệ sách tôn giáo, tôi giơ một cuốn lên vẫy vẫy gọi Hảo, cuốn này có nói về nghệ thuật buông bỏ nè. Hảo ngẫng lên, hơi ngạc nhiên rồi quay lại với cuốn sách đọc dở trên tay, tìm kiếm trong đó một gã xấu xa nào hao hao một người đàn ông biền biệt từ lâu lắm. Hảo không biết đó là lần cuối cùng chị nhìn thấy tôi. Hôm ấy tôi mặc áo kẻ màu xanh xám, tóc tôi cắt cao. Biến mất như một phụ diễn trong màn ảo thuật, tôi đi vào khe của những cuốn sách, náu trong thứ bóng tối trong suốt, với ý nghĩ chỉ khi biến mất mình mới được tìm."
- Biến mất ở Thư Viên - Nguyễn Ngọc Tư
Tuesday, February 7, 2012
Sự tái lại của một ảo ảnh
.via Ái Vũ.
Chúng tôi nằm cùng nhau trên một chiếc giường nhỏ. Vì nóng quá nên tôi nằm dịch ra xa. Cậu ta, dù đang trong cơn mơ ngủ, quờ tay không thấy tôi đâu lại nằm xích vào. Cứ thế một người dịch ra xa, một người xích lại gần, kết quả tất yếu là suýt chút nữa tôi bị rơi xuống đất.
Câu chuyện rất nhỏ nhặt và có chút buồn cười. Thỉnh thoảng khi nhớ lại tôi vẫn muốn mỉm cười. Và hơi hơi cảm động. Rồi lại nghĩ vẩn vơ, giá cậu ta cũng từng có ý định kiếm tìm và giữ chặt lấy tôi như thế, không phải trong cơn mơ ngủ, mà là một lúc nào đó hoàn toàn tỉnh táo, thì tốt biết bao.
Những điều khiến người ta cảm động mà lại chẳng mang ý nghĩa gì, sao chúng cứ đáng buồn đến vậy.
Thật sự rất rất buồn.
.JJ.
.JJ.
Friday, December 23, 2011
Đến cuối cùng, chúng ta đều sẽ quên mình đã từng yêu nhau như thế nào
Nói thật, đôi khi cảm thấy buồn vì bản thân. Hễ không có tình yêu, bèn trở nên thực khô cằn. Muốn mộng mà không biết mộng về ai. Muốn khóc mà không biết nên rơi nước mắt cho điều gì. Như con thuyền ra đến giữa dòng thì mất lái, cứ lênh đênh trôi không biết về đâu.
Đó. Là nỗi bơ vơ không sao nói thành lời.
.JJ.
.JJ.
Wednesday, December 7, 2011
Tội tình
Em là cô gái mang hài đỏ,
Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh
Bỏ hết tuổi xanh người con gái,
Vượt ngàn tự trọng, chỉ cần anh
Anh là chàng trai mang giầy xanh,
Gương mặt lạnh tanh, chẳng ân cần
Đôi lúc tưởng gần, lại xa lắm.
Thỉnh thoảng tay nắm mà như buông.
Cô ấy là người mặc váy suông,
Là người anh thương, khiến em buồn
Là người đến trước ngày em đến.
Là người có hết được cả anh.
Còn em thì chỉ có giầy xanh,
Và những mong manh chữ Nhân Tình
Chờ đôi lần vui ngày anh ghé,
Để cởi hài đỏ, để bên anh.
[Gia Đoàn]
Subscribe to:
Posts (Atom)




