
Việc của tôi chỉ đơn giản là phớt lờ nó đi.
Nhất thiết phải phớt lờ đi.
.JJ.
Thỉnh thoảng. Như lúc này. Khi đang ngồi uống sữa chua với lê vào một buổi tối chủ nhật uể oải. Tôi mong muốn trong lòng lại có đủ dũng khí để vứt bỏ mọi thứ, đi du lịch một mình và hoàn toàn coi nhẹ quá khứ, hiện tại lẫn tương lai.
Sẽ đi suốt một quãng thời gian dài, mang vác những thứ lỉnh kỉnh trên lưng và trở về lấm lem bụi đường. Những vết tích sẽ gạch vẽ trên lồng ngực đầy hãnh diện.
Những chuyến đi như vậy sẽ cũng cố cho tôi một ảo tưởng duy nhất. Đó là mình hoàn toàn không dính dáng gì đến thế giới này. Hoàn toàn không một chút nào. Những tham vọng khát khao nhu cầu mơ ước của thế giới này, tất thảy đều nằm bên ngoài ranh giới của tôi.
Kể cả cảm tình hay những nhu cầu nhục cảm.
Lúc có đủ dũng khí để bắt đầu những chuyến đi đơn độc như thế. Điều duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến được đầu tiên và cuối cùng. Tôi và anh ta. Sẽ không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
Không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
- Phan Ý Yên -
Có một giai đoạn, tôi trở nên chán nản mọi thứ, kể cả những chuyến đi. Dường như mọi sinh khí đã bị hút cạn bởi sự nặng nề chồng chất trong lòng và nỗi chán chường u uẩn không thể xua tan. Chúng khiến tôi chìm đắm đến lạ kỳ, như thể một con cá quen sống trong tầng nước sâu, bị đè bẹp bên dưới hàng trăm hàng ngàn ga-lông nước, chỉ còn cách ở mãi trong đó mà yên lặng bơi vẩn vơ.
Giữa khoảng lặng ấy, đôi khi, tôi cố hình dung về những con đường, về cảm giác nắng tạt qua mặt, gió phần phật sượt qua người. Về những đỉnh dốc hun hút tôi chưa từng tới. Về ánh trăng vằng vặc trên con đèo đêm tôi chưa từng ngắm nhìn. Cốc cafe ngồi uống giữa đường tôi chưa từng được nếm. Bờ biển xa lạ. Vùng đất không cùng ngôn ngữ với tôi. Và rồi tôi nhận ra, tất cả những điều ấy - những thứ từng khiến tôi mê say nức lòng mỗi lần nhắc đến, đã không còn hiệu lực kêu gọi tôi nữa. Buồn làm sao.
Đi về đâu cũng là thế, buồn kia còn trong dáng ngồi. Chưa bao giờ tôi thấm thía câu hát này đến như vậy. Phải, bởi nỗi buồn vốn không phải là một loại hành lý để tôi có thể giả vờ bỏ quên ở đâu đó rồi nhẹ nhàng ra đi. Trái lại, tôi cứ buộc phải kéo lê nó đi theo mình đến khắp mọi nơi. Tôi sẽ trở thành kẻ lữ hành lỉnh kỉnh phiền toái nhất, luôn cáu gắt âu sầu vì đống đồ đạc phía sau lưng, chẳng còn hơi sức đâu thưởng thức cảnh vật hai bên đường. Một chuyến hành trình như thế, tôi hoàn toàn không muốn tham gia.
Nhưng một ngày, tôi bỗng nghe thấy đâu đó trong lòng vang lên tiếng thúc giục, đi thôi, đi thôi nào. Đến lúc rồi, tôi nghĩ. Đã đến lúc có thể đặt chiếc va li nặng nề kia xuống và lên đường rồi.
Dù rằng như thế, chúng ta sẽ không bao giờ còn có thể ôm nhau được nữa.
Không bao giờ còn có thể nữa.
. JJ .
Dương viết thư cho tôi, từ biển. Trong thư Dương nói, cậu không cần cố vui, cũng đừng cố mạnh mẽ. Hãy cứ buồn bã đi. Hãy cứ yếu mềm đi. Nhưng hãy cứ tiếp tục đợi chờ và đừng thôi tìm kiếm. Đừng đánh mất hi vọng.
Cậu biết đấy, Dương viết, không phải hạt mầm nào cậu gieo xuống cũng có thể an nhiên lớn lên thành một cái cây khoẻ mạnh. Sẽ có hạt chẳng nảy mầm. Sẽ có hạt nảy mầm rồi mà chết yểu. Sẽ có hạt đã nảy mầm đã lớn lên nhưng bị gió mưa bẻ gãy. Đừng bỏ cuộc. Để trái tim bình phục lại, rồi hãy tiếp tục gieo hạt nữa đi. Chắc chắn sẽ đến một ngày cậu có được cái cây của riêng mình. Bóng mát của riêng mình. Một cái cây sẵn sàng cho cậu dựa vào và nghỉ ngơi.
Tôi đọc thư của Dương xong, không khóc nổi. Thư tháng Năm có mùi của gió biển. Tôi nhớ đến bàn tay dịu dàng của Dương. Chúng tôi không thể nắm chặt tay nhau như những ngày xưa cũ nữa, nhưng sự dịu dàng ấy vẫn lưu lại quanh đây.
Ừ thì tớ sẽ lại tìm một mảnh đất mới, gieo một cái hạt mầm mới, rồi lại hi vọng, Dương ha.
.JJ.
Cái nắm tay trong buổi đêm chất chứa đầy hoang mang và sợ hãi hôm ấy đã khiến tôi nhầm tưởng đó là một người đàn ông dịu dàng. Đã nảy sinh hy vọng có thể nương tựa vào con người này.
Hơi ấm từ bàn tay anh ta vẫn còn ghi dấu đâu đó sâu trong tiềm thức của tôi. Nhưng sự dịu dàng ấy thì đã không còn nữa.
Tất cả luôn luôn chỉ là ảo tưởng của riêng tôi. Một giấc mộng đẹp đẽ ngọt ngào và không có thực, tan đi như bụi trong gió.
Traveling I only stop at exits
Wondering if I'll stay
Young and restless
Living this way I stress less
I want to pull away when the dream dies
The pain sets in and I don't cry
I only feel gravity and I wonder why
Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
Flames to dust
Lovers to friends
Why do all good things come to an end
come to an end come to an
Why do all good things come to end?
come to an end come to an
Why do all good things come to an end?
.JJ.