Friday, November 9, 2012

"Bạn hạnh phúc không?"




Thỉnh thoảng chợt nhớ ra, tôi lại tìm vào đọc blog một người bạn cũ. Và mỗi lần như vậy, tôi đều có cảm giác rất đau lòng. Tôi không thể hiểu nổi tại sao cô ấy đã đi xa đến vậy, đã học được rất nhiều điều mới mẻ vượt quá tầm hiểu biết của chúng tôi năm xưa đến vậy, mà vẫn cứ mãi bi ai như thế, héo tàn như thế, rộc rã như thế, tăm tối như thế. Tại sao tâm hồn cô ấy vẫn mãi là một đứa trẻ không thể thỏa hiệp được với những tổn thương mà thế giới khốc liệt bên ngoài đem lại? Tại sao vẫn mãi nuôi dưỡng trong lòng cái hố đen trống hoác không có cách nào lấp đầy ấy? Những câu hỏi không lời giải đáp khiến tôi thật buồn biết bao nhiêu, và có chút không cam lòng, hoặc thứ gì đó giống như là ân hận, như thể năm xưa chính là tôi đã bỏ mặc cô ấy mà đi. Dù sự thật thì chẳng phải. Dù sự thật thì có lẽ cô ấy cũng chẳng cần đến tôi.


Tôi đã không chúc mừng sinh nhật cô ấy năm nay. Thực ra tôi đã quên mất. Tôi vốn là kẻ như thế, nói buông ra được là sẽ buông. Bước qua là sẽ quên đi một cách triệt để. Nhưng lúc này, tôi thực lòng muốn nhắn cho cô ấy một cái tin đơn giản, giống như ngày xưa mỗi lúc tôi biết cô buồn.


Rằng, "có chuyện gì thế, cứ nói đi, tôi nghe đây".




.JJ.

Vụn vặt

 Quản Bạ - Pentax K1000




Ngày lại ngày
Những tình yêu đã chết
Vẫn còn muốn chết.
  


- Serge Gainsbourg -





Friday, September 28, 2012

nói chung là hôm nay hơi bị buồn




Cho đến mười hai ngày trước, tôi vẫn còn tự hỏi tại sao lại có những người nhẫn tâm như thế. Cho đến mười hai ngày trước tôi hoàn toàn không quan tâm bây giờ người ta đang làm gì ở đâu với ai mà chỉ đau đáu trong lòng sao có thể nào nhẫn tâm như thế. Và mười hai ngày đó với mười hai đêm không thể ngủ, mười hai đêm với đủ giấc mơ khác nhau tự lí giải cho bản thân mình, mười hai ngày khiến trái tim tôi thực sự rệu rã. Bởi khi tỉnh giấc mỗi sớm mai, tôi vụn vỡ nhận ra rằng tình cảm này hằn sâu đến thế.


- Phan Ý Yên -

 
 
từ của ngày: ám ảnh


hơn một năm rồi và tôi vẫn chưa thể deal với chuyện đó, thật là buồn cười


đôi lúc lại nghĩ, có lẽ tự yêu bản thân quá mức cũng chẳng hay đâu, nó khiến người ta không thể quên đi không thể tha thứ cho kẻ đã làm tổn hại lòng tự trọng của mình


như một cái đinh đóng sâu trong xương


như một cái cây bắt rễ chằng chịt trong não bộ


sự giận dữ lúc này


tôi thương bạn tôi, khi tưởng tượng về những nỗi đau cô ấy từng chịu đựng, vì thứ mang danh nghĩa tình yêu



.JJ.

bài thơ giữa ngày




giá mà phân thân ra được
để tự mình yêu lấy mình
thế gian chẳng ai phải khổ
nhân loại chắc sẽ hòa bình





. JJ .

giá như là lần cuối cùng





trong cơn giận dữ

em chỉ muốn thét vào mặt anh

rằng em đã yêu anh nhiều đến thế

và anh đã khiến em tổn thương đến thế

em đã quá mệt mỏi vì cứ phải ghen ghét đố kị với quá khứ của anh

tại sao trong câu chuyện này em mãi mãi chỉ là một kẻ thua cuộc, một vai thứ chính

tại sao anh đã chẳng chịu để nó ra đi

tại sao anh chỉ luôn quay đầu lại

nếu không thể có được tất cả, em thà chẳng có gì

nếu em không thể khiến anh yêu em trọn vẹn

chẳng thà chúng ta đừng yêu nhau
 




.JJ.

Thursday, September 27, 2012

cái chết của những nàng thơ





từng nàng từng nàng lần lượt ngã xuống




hắn với con dao còn nhỏ máu tươi, nói




đây là cái giá phải trả. tất cả các người, không xứng đáng với tình yêu này.




.JJ. 

Và Wendy lớn lên (*)




Cái tháng Bảy gió mưa này thật tởm lợm nó khiến tinh thần mình xuống dốc không phanh và muốn chửi bới tất cả những nỗi đau đời đau tình vớ vẩn chả hiểu sao cứ nhè mình mà đâm sấp bập ngửa đến. Này cái bạn gì tên là Đời, chả phải mình xứng đáng được bạn thương yêu chiều chuộng hơn thế này sao? Làm ơn hãy cho mình xin một tẹo may mắn một chút ánh sáng để mình còn tiếp tục phấn đấu đi. Thế quái nào đã cố gắng lắm rồi mà bạn cứ trù dập mình mãi thế? Thế thì mình biết làm thế nào đây, hả? 




Thực là chán nản khi bị kẹt cứng trong cái cuộc sống chết tiệt này. Phải, chết tiệt, và câu nói muôn thủa vẫn là "ai đến sống hộ đời tôi với" cứ tua đi tua lại mỗi ngày mỗi ngày. Càng lúc mình càng ghét già đi. Tất nhiên chuyện này chả liên quan gì đến nhan sắc hay gì đó đâu vì về cơ bản từ 5 năm trước mình đã bắt đầu già khắm đi rồi và bây giờ rất vui vì hay được khen là sao dạo này nom trẻ thế, 40 tuổi mà nhìn cứ như 30 ấy ôi thôi ngại chết mất.




Mình ghét già đi, bởi vì cùng lúc đó thế giới quanh mình cũng già đi. Sự phát triển không thể cưỡng lại được này đôi khi làm thương tổn tâm hồn thơ trẻ khi xưa vốn tin vào cái thiện của mình. Nói cho dễ hiểu thì, giống như là bạn xem lại Đô rê mon tái bản, Sôn gô ku tái bản, bạn chợt nhận ra rằng cả một thời tuổi thơ trong sáng của bạn hóa ra là bị bịt mắt hết, Nôbita quả thực có rình xem Xuka tắm, cụ Rùa thực ra đòi xem quần lót của Bunma chứ không chỉ là bắt Bunma đấm lưng. Thế là dù đã gần 3 sọi thì bạn vẫn có cảm giác bị dối lừa và tổn thương sâu sắc như thường, nhưng đồng thời lại cũng thấy mọi thứ thật dễ hiểu và dễ chấp nhận, đơn giản bởi vì bây giờ bạn đã già.




Mình ghét nhìn cái thế giới quanh mình già đi. Khi nó già đi, nó cho mình thấy sự thật. Những mặt trái rất thật. Những nỗi đau rất thật. Những lo âu rất thật. Những toan tính rất thật. Những trách nhiệm rất thật. Những phản bội rất thật. Mọi thứ cứ phơi bày ra hết, chẳng cần giấu giếm nữa, bởi vì mình đã già, và thế giới quanh mình cũng đã già. Mình đã hết tuổi cần được bảo vệ. Mình bây giờ phải tự đối mặt với cái cuộc sống chết tiệt khốn khổ khốn nạn này. Mắc kẹt trong nó theo một cách chả hay ho gì lắm. Cảm thấy tổn thương và uất ức và chấp nhận đồng thời. Chẳng còn lựa chọn nào khác. Ai chẳng phải lớn lên, và già đi. Ai mà làm Peter Pan mãi được. 




Mình ao ước làm sao được quay về nhiều năm trước, sống một cuộc đời teen girl sai trái và thoải mái, yêu những tình yêu không có thật, khổ những nỗi khổ không có thật, bi kịch hóa mọi chuyện đêm đêm ngồi trầm cảm trong bóng tối mở cửa sổ đón gió đông nghe nhạc não tình viết ra những dòng hoa lệ cho những kẻ tình nhân không rõ mặt sau đó tự cảm thấy đời sống tinh thần của mình thật phong phú đẹp đẽ quá đi. Kỳ thực, khổ cái nỗi khổ không có thật rất sướng ha ha bạn biết đấy, một kiểu thủ dâm tinh thần vậy thôi. Bảo sao người ta cứ thích xem phim Hàn rồi khóc lên khóc xuống vì chuyện tình trái ngang của nhân vật, hay một chị bán rau đầu tắt mặt tối cố bán hết hàng để còn về chong đèn đọc Yêu và sống để xem Lê Vân sướng khổ như nào. Nói chung, cái nỗi khổ ấy không liên quan đến bạn, cho nên khổ thế rất sướng, công nhận không? 




Nhưng mà giờ thì mình đã già mất rồi. Thế giới quanh mình đã già mất rồi. Nỗi buồn trẻ con không còn mua được nước mắt của đám đông. Mọi người đều bận bịu. Họ không chỉ là đi bộ nữa mà chạy rất nhanh về phía trước. Mình vốn tính a dua a tòng đành phải chạy theo, trong lòng ngơ ngác và bất lực và mệt mỏi và just wanna give up. Thế rồi sao? Mình thậm chí đã quá già để hờn dỗi thốt lên "I fucking quit" rồi. Như thằng M. nó bảo, thỉnh thoảng cũng muốn nằm vật ra nhà đấm đá không khí rồi gào lên "Đéo ai thương tôi hết", nhưng biết có làm thế cũng không có ai đến xoa tay xoa chân anh anh ơi anh à đâu nên thồiiiiii. 




Mình cũng thồiiiiiiii. Lảm nhảm vài câu xong chỉ còn cách đi tiếp chứ biết làm thế nào?






-  Friday, August 19, 2011 at 4:12pm -
.JJ.




(*) tên entry là tên chương thứ 17 của Peter Pan